Kỳ thật Diệp Phong không có ý bất kính với Ninh Thu Vũ. Thứ nhất gã không biết bà ta nên không thể có ý kính trọng, thứ hai nghe nói Bích Thủy cung cung chủ khó dễ Thẩm Lan về việc chiêu thân nên càng không có hảo cảm.
Gã gật đầu khách khí với bà ta là vì nể mặt Thẩm Lan. Gã không phải là đệ tử Bích Thủy cung, không có hảo cảm với thất tông tam bang ngũ thế gia, đương nhiên không cần nể nang gì.
Bất quá, với ảnh hưởng của Thẩm Lan, gã cung kính với Thu Tố Nhã mà quên đi vị cung chủ địa vị tối cao. Trong tình hình trái ngược đó, Ninh Thu Vũ ngó lơ được mới là chuyện lạ.
Nghe Ninh Thu Vũ hỏi, Diệp Phong biết đối phương cố ý gây khó dễ, cũng hơi nổi giận.
"Diệp Phong là tại hạ, Phong Diệp là hóa danh, sao phải mạo danh ai!" Diệp Phong đáp rổn rảng.
"Ngươi đến Bích Thủy cung tham gia tuyển thân, nên mang theo thành ý trăm phần. Vì sao còn sử dụng hóa danh, lại còn dịch dung nữa? Lén lén lút lút như thế thì có ý gì?" Ninh Thu Vũ lạnh lùng trách.
"Nếu mỗ muốn qua mặt quý cung thì giờ này đã không khôi phục chân dung đến đối thoại với cung chủ. Tên thật thì sao? Hóa danh thì sao? Tại hạ tựa hồ không làm gì tổn hại đến lợi ích Bích Thủy cung, sao lại bảo lém lén lút lút?" Diệp Phong đáp thẳng thừng.
"Không dám nhìn người đời bằng mặt thật, tất có ý đồ xấu xa." Kim Thiên Dực đứng ra cười lạnh.
"Nói về ý đồ xấu xa,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nguyen-vo-ton/1393293/chuong-343.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.