"Nhưng sư thư nói là không cho phép muội và sư huynh và quấy nhiễu họ." Tiểu nha đầu chớp mắt. Kỳ thật cô bé rất thích ở một mình với Kim Thiên Dực, dù chỉ thấy hắn nhấp nhổm đi lại thì cô bé cũng vui sướng vô cùng.
"Sư thư của muội không hiểu y thôi, muội nghĩ mà xem, ngay cả huynh cũng suýt thiệt thòi với y, vạn nhất y có ý đồ gì mà sư thư của muội không hề phòng bị, chẳng phải tệ lắm sao?" Kim Thiên Dực kích động tiểu nha đầu, hắn biết mình mà xông vào sẽ khiến Thẩm Lan phản cảm, nhưng có tiểu nha đầu làm lá chắn thì khác, hắn chỉ cần bảo là đi cùng thì không sao.
"Tại Bích Thủy cung, tên đại xấu xa đó dám làm gì sư thư? Hừ." Tiểu nha đầu ngây thơ nhưng không ngốc. Xưa nay cô bé thân cận Thẩm Lan nên không muốn trái lời cô.
"Chi bằng thế này, hai chúng ta cùng vào, lén nhìn xem sao. Nếu họ không xung đột gì thì chúng ta lén quay lại, không để sư thư của muội phát giác. Nếu sư thư của muội có phiền hà gì thì chúng ta đến giúp, thế nào?"
Không cưỡng lại được dụ dỗ của Kim Thiên Dực, tiểu nha đầu hơi xung động, khẽ gật đầu.
Cả hai thu liễm khí tức, lặng lẽ đến gần căn nhà tranh.
"Tựa hồ không có động tĩnh gì, Kim đại ca, chúng ta về thôi. Vạn nhất bị sư thư phát hiện thì không ổn đâu." Tiểu nha đầu khẽ nhắc.
"Chúng ta vòng qua gian nhà, ở xa nhìn vào, xác nhận không có gì thì vòng về." Kim Thiên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nguyen-vo-ton/1393291/chuong-341.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.