"Kim sư huynh!?"
"Kim đại ca!"
Động tĩnh ở đó kinh động Thẩm Lan và tiểu nha đầu. Cả hai cùng đi ra, thấy rõ tình hình thì đều kinh ngạc.
"Ngươi sao lại đả thương Kim đại ca!" Tiểu nha đầu căng mặt, chỉ trích gã.
Cô bé ngây thơ đơn thuần, nụ tình mới hé dành cho Kim Thiên Dực, câu nói đó có ý bênh vực hắn nhưng lọt vài tai hắn lại trở thành trào phúng chua cay.
Hắn đường đường là võ tông, lại đứng đầu lớp trẻ ngũ hành tông mà thua một dã tiểu tử không biết mọc từ đâu ra, thật còn mặt mũi nào nhìn Thẩm Lan? Lòng gã càng thẹn.
"Tiểu nha đầu! Muội hỏi sai rồi, nên hỏi là vì sao Kim đại ca của muội lại xuất hiện ở đây, còn giao thủ với huynh." Gã thu cự bổng lại cài trên lưng.
"Lan sư muội, ta chỉ muốn khuyên can y, hóa giải phiền hà cho muội, tiếc là y ngang ngạnh, cứ muốn bám theo muội, ta bị lời lẽ của y chọc giận nên mới xuất thủ… Vốn định đuổi y đi, nhưng thực lực của y vượt ngoài ý liệu, nhất thời ta không cẩn thận, bị thương dưới tay y." Kim Thiên Dực thu lại nét oán độc, cố ra vẻ ưu nhã giải thích với Thẩm Lan.
Vô sỉ. Quả thật quá mức vô sỉ. Dù Diệp Phong cực kỳ bình thản cũng ngẩn ra trước màn kịch tuyệt hay của Kim Thiên Dực. Tuy những lời của hắn cơ bản phù hợp sự thật nhưng sao qua miệng hắn thì mọi tội lỗi dồn hết vào gã? Ngay cả việc hắn thất bại cũng được giải thích rất đường đường chính
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nguyen-vo-ton/1393290/chuong-340.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.