"Ta thả một nửa tộc nhân của ngươi trước, sau đó ngươi đến đây thương nghị việc hóa giải ân oán, được chăng?" Tô Chiến Thiên không coi trọng tộc nhân của Diệp Phong, chỉ cần trừ mối họa tâm phúc là gã thì sống chết của họ sẽ mặc hắn quyết định.
"Ngươi thả một nửa, ta bước thêm một bước, ngươi thả hết thì ta bước thêm hai mươi thước." Đó là vị trí ở giữa vòng vây của ba võ tông mai phục. Tô Chiến Thiên mắt lóe lên liên tục, cơ hồ dám khẳng định Diệp Phong đã nhìn ra mai phục, nhưng gã vẫn sẵn sàng lấy thân mạo hiểm.
Thật không biết gã gan dạ hay quá tự đại nữa. Ba võ tông gồm một nhị giai, một tam giai, một tứ giai cộng thêm hắn là lục giai võ tông, nếu không hạ được gã thì tương lai Lục Lâm bang còn danh dự gì nữa? Ngươi tự tin như vậy thì ta thành toàn cho ngươi.
"Đưa người Diệp gia lên đây." Tô Chiến Thiên phất tay, Điền Trí từ từ từ lui xuống, một chốc sau dần mười mấy Diệp gia tộc nhân từ tổng bộ ra.
"Tộc trưởng đại nhân! Trưởng lão..." Diệp Phong rúng động hô lên.
Chúng nhân tuy còn thương tích nhưng phần lớn đã lành, trừ mấy tộc nhân có vài bộ vị thụ thương nghiêm trọng, bước đi hơi loạng choạng thì khí sắc tất cả cũng khá. Xem ra từ lúc gã uy hiếp, Lục Lâm bang không dám hành hạ họ nữa.
"Diệp Phong!"
"Phong nhi!"...
Thấy gã một mình, Diệp Thừa Thiên và hai trưởng lão cả kinh. Xem ra gã không bị bắt, cũng không sa vào trùng vây, nhất thời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nguyen-vo-ton/1393242/chuong-292.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.