"Chấp mê bất ngộ?" Diệp Phong cười thanh đạm: "Ta chưa từng chấp mê, sao lại phải ngộ?"
Gã không quên được ánh mắt chờ mong của Liễu Hồng Diệp trước khi "chết", không quên lời mình từng hứa, không quên được những huynh đệ Hồng Diệp bang từng chia bùi sẻ ngọt, không quên được những tộc nhân chung dòng máu đã ngã xuống vì bị Lục Lâm bang vây tiễu.
Dù tạm thời đạt thành hòa giải với Lục Lâm bang, gã cũng không đời nào đồng ý, nói gì nhận giặc làm cha, trở thành "nghĩa tử" rắm chó gì đó của Tô Chiến Thiên.
Tô Chiến Thiên quá ngây thơ, hắn quên rằng trên đời không chỉ có kiêu bá như hắn, vì địa vị và quyền lợi mà bất chấp tất cả. Còn cả những người nghĩa khí sẵn sàng vào sinh ra tử, vì thân nhân, huynh đệ, vì lời hứa mà không bao giờ đầu hàng. Hắn và Diệp Phong vốn không phải cùng một kiểu người, nên hắn vĩnh viễn không đoán được suy nghĩ của gã.
"Một Lục Lâm bang sắp sụp đổ thì có gì hấp dẫn với ta?" Diệp Phong cười lạnh khinh thị: "Hôm nay các ngươi muốn giết ta… những chưa chắc thỏa nguyện đâu."
"Huýt!" Hú lên vang vọng, gã tựa hồ thị uy lại như có ý đồ gì khác.
"Ngươi ngông cuồng lắm, nhưng tiếc là cuồng quá sớm." Tô Chiến Thiên khó khăn lắm mới dẹp yên được nỗi hận trong lòng đứng dậy, tấm thân thiết tháp phát ra khí thế kinh nhân, ngưng tụ thành ngọn núi nhỏ hư vô áp xuống đầu Diệp Phong.
"Nếu để ngươi trưởng thành thêm mấy năm, có lẽ bản bang chủ không làm gì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nguyen-vo-ton/1393243/chuong-293.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.