"Thịch, thịch thịch." Chú ý của cả Lục Lâm bang dồn hết vào thân ảnh đột nhiên xuất hiện.
Đó là thiếu niên truyền kỳ dám một mình đấu với Lục Lâm bang, giờ lại đơn thương độc mã đến tổng bộ. Khí phách này khiến tất cả phải kính nể.
Hiếu kỳ, sợ hãi, khinh thường, gây hấn… đủ loại ánh mắt dồn vào. Uy danh của Diệp Phong lan khắp toàn bang nhưng thật sự gặp gã lại không mấy ai, một phần là những thành viên trông coi nam môn đó may mắn sống sót
Những kẻ dám khinh thường và gây hấn đều là những cao thủ hết sức tự thị, cho rằng ngoại trừ kim quang lạ lùng đó ra, Diệp Phong không có gì đáng sợ. Dù hôm nọ gã xông pha ở nam môn cũng vì người phe mình tự giảm khí thế nên không ai ngăn được gã, chứ không thể nói rằng gã đã vượt mức thất giai điên phong!
Hôm đó gã giết không ít võ sĩ nhưng đa số là những võ sĩ không biết sống chết là gì, và một phần võ sư cấp thấp và trung bình. Còn cao giai võ sư đều bị gã đánh bay, tuy chấn động nhưng không ai mất mạng.
"Tô Chiến Thiên! Ta đến đây." Diệp Phong đi vào giữa đội ngũ như chỗ không người, dừng cách Tô Chiến Thiên hơn ba mươi thước, lớn tiếng nói.
Động tác dừng lại này khiến cả Điền Trí và Tô Chiến Thiên đều hơi nhướng mày lên. Chỉ cần gã tiến thêm mấy thước là lọt vào tầng mai phục thứ nhất. Có lẽ tầng mai phục này không làm gì được gã nhưng tuyệt đối vây khốn được. Nhưng hiện giờ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nguyen-vo-ton/1393241/chuong-291.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.