"Tiểu Hôi, bắt đầu đi." Hạ quyết tâm xong, Diệp Phong không chần chừ nữa. Thực lực không đủ mà đến Thiết Hùng thành chết uổng thì thà liều một phen.
Tiểu Hôi ngoan ngoãn gật đầu, thân thể vụt lớn, giơ cao hai tay gầm vang.
Gừ. Âm thanh chấn động tâm thần từ chỗ Tiểu Hôi lan ra, phủ kín mấy vạn thước. Tiếng gầm này hàm chứa khí thế vô địch, cảnh cáo mọi yêu thú gần đó không được làm phiền. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Áp lực của tứ giai yêu thú khiến mọi yêu thú yếu hơn run rẩy, không ít yêu thú cấp thấp gần đó cúp đuôi chạy, nơi Diệp Phong và Tiểu Hôi đứng trở nên yên tĩnh.
Gã lắc lắc cái đầu ong ong vì bị Tiểu Hôi chấn động, cười khổ: "Lần tới mà giở chiêu này phải lên tiếng trước chứ."
Định thần lại, gã xếp bằng dưới đất, lấy ra một giọt vạn niên linh ngọc nguyên dịch trong nguyên trạc ra, để lên lòng tay. Linh dịch tuy lỏng nhưng không tản ra, như viên ngọc màu xanh biếc, đẹp đẽ vô ngần.
Hít sâu một hơi, gã khu động nguyên nguyên lực tuần hoàn trong thể nội, điều chỉnh thân thể đến mức tốt nhất, ba khí hải cùng co lại, chuẩn bị ứng phó với tình huống năng lượng tăng vọt.
"Ực!" Cổ họng lăn lên lăn xuống, nuốt linh dịch vào bụng.
Thoáng sau từ đơn điền dấy lên một luồng linh khí năng lượng tinh thuần cực độ, lan khắp thân thể, căng đầy kinh mạch. Nguyên nguyên lực của gã của điên cuồng vận chuyển hút lấy "bổ phẩm" bất ngờ này.
Thân thể gã tuy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nguyen-vo-ton/1393240/chuong-290.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.