Hai con Thương bối viên vẫn yên tĩnh nghỉ ngơi, không phát hiện động khẩu xuất hiện một người một thú. Diệp Phong và Tiểu Hôi cũng không dám thở mạng, dùng tay ra hiệu.
Gã lần mò một hồi trong nguyên trạc, tìm được một cái bình sứ đựng nguyên đơn, đổ ra rồi nhét vào tay nó.
Gã chỉ vào mình rồi làm động tác lôi kéo hai con vượn đi, rồi chỉ vào Tiểu Hôi vào thạch đài có vạn niên linh ngọc tinh hoa. Tiểu Hôi thông minh, hiểu ngay ý gã.
Ánh mắt nó đầy lo lắng, lắc đầu lia lịa, tựa hồ không yên tâm để mình gã ứng phó với hai con tứ giai Thương bối viên.
Gã nhăn mũi, thò tay xoa đầu nó, ánh nhìn với vẻ an ủi. Tuy gã không dám chắc trăm phần trăm thoát được dưới tay Thương bối viên nhưng cũng chắc tới tám thành. Vì cực phẩm bảo bối như vạn niên linh ngọc dịch, liều mạng cũng đáng.
Nó ngoẹo đầu ngẫm nghĩ, đôi mắt lấp lánh khả ái hấp háy, nghĩ một lúc rồi mới miễn cường thu lọ ngọc lại.
Diệp Phong mỉm cười ôm nó vào lòng, lần từng bước vào nham động. Truyện Tiên Hiệp - Truyện FULL
Thạch đài cách rìa nham động chừng ba mươi thước. Diệp Phong cẩn thận đi men, không kinh động đến hai con Thương bối viên, gã đi chừng hơn mười thước, đến một khe đá có ánh sáng.
Gã kiểm tra một lúc, vách đá dày chừng một thước, có nhiều chỗ nứt vỡ, một đòn toàn lực của gã có thể đánh sập được.
Ban nãy gã theo Tiểu Hôi bò xuống đã chú ý thấy vách đá chằng chịt dây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nguyen-vo-ton/1393205/chuong-254.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.