Tiểu Hôi kéo tay Diệp Phong múa may một lúc, gã nửa hiểu nửa không.
Hình như Tiểu Hôi muốn gã vào theo, nhưng trong sơn động có huyền cơ khác, thậm chí cực kỳ nguy hiểm. Mắt nó ánh lên hàm ý cẩn thận, chỉ chỉ và gã rồi vào động, phảng phất đang nhắc nhở gã không được lỗ mãng.
"Vậy, chúng ta lén vào?" Gã làm động tác lần lần mò mò đầy xấu xa khiến Tiểu Hôi gật đầu lia lịa.
"Được, lên vai ta." Cước bộ của Tiểu Hôi nhẹ hơn gã nhưng động tĩnh của cả hai gộp lại thì sẽ càng dễ bại lộ.
Nó ngoẹo đầu ngẫm nghĩ, tựa hồ quyết định tin gã, nhảy vút lên vai.
Gã vén lớp dây leo dày mít che kín sơn động, thận trọng nhón chân đi vào.
Sơn động này rất rộng, cao chừng mười thước, rộng cũng bảy, tám thước. Vừa bước và là thấy hàn khí phả tới khiến gã rùng mình.
Cửa độ dốc đứng, gã bám sát vách đá cất bước, cơ hồ không phát ra tiếng động nhưng trong sơn động thoáng đáng vẫn cón tiếng rào rào cực nhẹ, lòng gã chợt khẩn trương hẳn.
Tiểu Hôi kéo tai gã lắc đầu, tựa hồ muốn nói: Động tĩnh của ngươi lớn quá.
Gã nặng hơn trăm cân, tất nhiên không thể nhẹ nhàng như Tiểu Hôi, bảo gã không phát ra âm thanh thì tất nhiên không thể.
Gã ve cằm ngẫm nghĩ, lấy một tấm áo bông trong nguyên trạc ra, xé làm đôi rồi buộc lên chân, lần này âm thanh cơ hồ không nghe rõ.
Tiểu Hôi cao hứng gật đầu, tựa hồ tán đồng.
Gã lần vào phía sâu động huyệt, cực chậm lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nguyen-vo-ton/1393204/chuong-253.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.