Cảm thụ khí thế của gã tăng cao, Mộ Dung Tử Thanh vội kéo tay gã.
"Đừng." Cô vội ngăn: "Đó là lựa chọn của muội."
"Nếu chỉ vì minh, muội sẽ bất chấp tất cả theo huynh, nhưng muội đồng thời là con gái tộc trưởng Mộ Dung thế gia, muội không thể gây phiền cho cha, càng không thể để tộc nhân sa vào nguy nan. Xin lỗi huynh…"
"Ngốc quá, xin lỗi để làm gì? Lựa chọn của muội cũng là của ta. Đã cần ta dùng thực lực chinh phục tộc nhân của muội thì ta sẽ phấn đấu. Dù là võ tông hay võ tôn, trong hai năm ta sẽ đạt tới." Mắt gã đầy kiên định nhìn Mộ Dung Tử Thanh như tiếp thêm lòng tin cho cô.
"Muội tin là huynh sẽ làm được." Mộ Dung Tử Thanh vòng tay qua cổ gã, mặt ửng lên, làn mi hơi rung rung, đôi môi đỏ mọng ướt át không hề cố kỵ đặt lên môi gã.
Bao ngày nay, đây là lần đầu tiên cô chủ động gần gũi gã. Ngọn lửa trong lòng lại được khơi dậy. Thân thể Diệp Phong cứng lại rồi nhiệt tình đáp trả.
Hai người ôm nhau tha thiết, hít lấy hơi thở của nhau, hồi lâu mới lưu luyến buông ra.
Hai năm… Cũng được, ân oán của gã Lục Lâm bang chưa giải quyết, giờ không phải lúc nhi nữ tình trường. Tử Thanh hiện tại đã đột phá võ sư, về gia tộc có cao thủ bảo vệ, sẽ an toàn hơn ở bên gã. Hai năm này, gã nhất định giải quyết xong Lục Lâm bang để Diệp gia đứng vững ở Vân Châu.
"Còn nhớ huynh từng đáng ứng với muội một chuyện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nguyen-vo-ton/1393203/chuong-252.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.