Mộc nguyên khí kình của hùng viên thoáng cái đã giáng vào phía trên đầu Diệp Phong. Sóng khí hùng hồn khiến đà lên của gã chựng lại. Khí lãng không biết nổ tan bao nhiêu sợi dây, quanh mình gã rơi tơi tả vô số thân dây leo, sợi mà gã cầm trong tay cũng cụt gốc. Gã tất nhiên có thực lực hút lấy một sợi dây khác để leo lên, nhưng quanh mình toàn là những đoạn dây leo đang rơi khiến gã hoa mắt, nhất thời không phân biệt được.
Thương bối viên ở dưới, mắt ánh lên tinh mang hung hãn, giờ là cơ hội tốt để truy kích. Chỉ cần Diệp Phong dừng lại một, hai giây là chúng sẽ leo lên trên gã. Ở vách đá thế này, ưu thế từ trên chiếm vai trò phi thường trọng yếu.
Ban nãy vì gã ở trên chúng nên mới thỏa mãn quấy nhiễu được, nếu ưu thế bị mất đi mà thực lực của gã không bằng chúng, muốn thoát thân cũng khó.
Gã còn lơ lửng trên không, lực đạo nhảy lên vừa rồi còn lại một chút, miễn cưỡng giúp gã chưa rơi xuống, bất quá nếu không giữ vững dây leo thì…
"Mẹ nó chứ, liều thôi." Gã nghiến răng rút Chấn thiên chùy đã lâu không sử dụng, lộn người đạp hai chân vào thân chùy, mượn lực lướt lên mấy thước, đến phía trên mớ dây leo đứt gãy, chụp lấy một sợi, cố giữ ưu thế ở trên.
Chấn thiên chùy rơi xuống, vũ khí lập bao công lao hãn mã của gã e rằng từ nay vĩnh viễn vùi thân dưới vực sâu. Gã tuy tiếc nuối nhưng cũng đành, hiện tại gã có Huyền thiên như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nguyen-vo-ton/1393206/chuong-255.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.