Với thân phận của Mộ Dung Tử Thanh đã bao giờ bị ai "khinh bạc" vô lễ như thế. Nếu là người khác tất đã bị cố tung cước đá bay, nhưng nhìn vào mắt Diệp Phong, không hiểu sao cô lại hoảng loạn, lộ ra thần thái e thẹn hiếm thấy thường ngày khiến gã vốn coi cô là tiểu thư bướng bỉnh cũng rúng động.
"Xú tiểu tử, ngươi nói gì?" Thấy gã và Mộ Dung Tử Thanh gần gũi như vậy, An Phan lại bốc hỏa, cộng thêm ngữ khí của đối phương huênh hoang như vậy thì gã chịu thế nào được. Thể nội khí hải dâng lên cấp tốc, Tam dương bạo viêm quyết lại phụ thể.
"Ta nói là học trưởng nên cẩn thận, đừng để bị người ta đánh cho không bò dậy khỏi giường nổi." Diệp Phong lại ngẩng lên, lạnh lùng uy hiếp, khiến tất thảy hơi biến sắc. Tại Võ Dung học viện mà dám uy hiếp An Phan như thế, gã là người đầu tiên. Nhưng gã… dựa vào đâu?
Mộ Dung Tử Thanh đảo mắt, nhìn Diệp Phong chằm chằm, nhất thời ngẩn người. Gã nói ra những lời đó, mục quang cực độ tự tin. Lẽ nào là người đó? Mộc Phong không thể là đối thủ của An Phan, nhưng nếu là Diệp Phong…
"Dám uy hiếp ta?" An Phan giận cành hông, nhất là khi Mộ Dung Tử Thanh cứ ngây người nhìn gã. Đó là Mộ Dung đại tiểu thư băng lãnh cô ngạo sao?
Trước kia hắn chỉ cẩn thận mà thôi, chứ không coi Diệp Phong ra gì, hiện thời thì hắn thật sự cảm thấy bị uy hiếp.
"Đủ rồi." Mộ Dung Tử Thanh tỉnh lại, đỏ mặt lùi hai bước,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nguyen-vo-ton/1393148/chuong-197.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.