Quan sát Diệp Phong một lúc, Mộ Dung Tử Thanh không tin nổi thiếu niên uy chấn Vân Châu, quấy loạn cả Lục Lâm bang là người trước mắt mình.
"Các vị định thế nào?" Gã nhăn nhó hỏi. Đề phòng mọi nhẽ mà gã không ngờ Yến Ny chỉ dựa vào nguyên trạc ấn ký ở cổ tay là khám phá được thân phận mình.
Đối phương đưa gã đến chỗ vắng người chứng tỏ không muốn gã bại lộ thân phận, bằng không gã đã bất chấp tất cả giết họ. Không hiểu Mộ Dung Tử Thanh cổ linh tinh quái này định giở trò gì.
"Ngươi đúng là Diệp Phong đã giết Tô Kiệt và Tô Long?" Mộ Dung Tử Thanh mắt rực lên, dáng vẻ cực độ hiếu kỳ.
"Nếu ta nói không phải, các vị có tin không?"
"Kỳ thật ta không dám tin, nhưng chứng cớ xác thực rồi thì ngươi thừa nhận đi. Ta không tin cũng phải tin." Mộ Dung Tử Thanh mỉm cười.
"Nếu không vì tại hạ thấy hai vị học thư không có ác ý, hơn nữa dù gì tại hạ cũng cứu hai vị một lần, chắc không đến nỗi đi cáo giác, bằng không tại hạ đã phủ nhận trước rồi sát nhân diệt khẩu!" Thần tình gã trở nên lạnh lùng, thái độ uy hiếp thích đáng là nên có.
"Cáo giác ngươi không có lợi gì cho chúng ta, phần thưởng của Lục Lâm bang tuy hậu nhưng không động lòng được ta." Mộ Dung Tử Thanh đảo mắt, nét cười hiện rõ: "Nhưng… nếu ta giữ bí mật cho ngươi thì ngươi cho ta lợi ích gì?"
"Cần tại hạ lấy thân đền đáp chăng?" Gã trợn tròng trắng lên, thật không nghĩ ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nguyen-vo-ton/1393149/chuong-198.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.