Chúng nhân ồn ào hẳn.
Trúng một đòn Ngạnh khí băng chính diện như thế, trừ phi thực lực Mộc Phong hơn hẳn An Phan, không thì sao lại bò dậy nổi, càng không nói đến chuyện nhanh chóng trả đòn, hay là An Phan nương tay?
Nhưng thái độ của An Phan cho thấy không phải như vậy. Lẽ nào Mộc Phong đạt đến cảnh giới võ sư? Quá hoang đường, không ai dám tin.
Võ giả tầm thường giao đấu, chỉ cần phá được nguyên lực phòng ngự là sẽ đả thương cực nặng đối phương. Muốn ngạnh tiếp võ kỹ công kích, e rằng phải sử dụng võ kỹ có phẩm cấp tương đương mới được. Diệp Phong là ngoại lệ, thân thể gã có năng lực phòng ngự không kém gì ngũ hành năng lượng, cộng thêm thổ, kim lưỡng hệ nguyên lực dung nhập vào nên sức phòng ngự tuyệt đối cao hơn võ sĩ cùng giai. Tuy gã không động dụng thổ nguyên khí hải nhưng hiệu quả tôi luyện thân thể của thổ nguyên đã ẩn tàng sẵn trong thân thể gã, thất giai võ sĩ sử dụng tứ phẩm võ kỹ không đủ để uy hiếp gã.
Chỉ là chỗ trúng quyền bỏng rát, một vết sưng vù xuất hiện ở ngực.
"Với một quyền đó mà ngươi tưởng là đã thắng? Còn thứ gì lợi hại hơn không?" Diệp Phong trả lại một chiêu, xoa ngực lạnh lùng nói. Sức phòng ngự của gã tuy biến thái nhưng lực công kích không thể hơn được lục giai võ sĩ, hơn nữa trừ môn võ kỹ bị động phản lực là Kinh cức thứ giáp ra, gã không tu luyện môn kim nguyên võ kỹ thiên về công kích nào, một quyền
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nguyen-vo-ton/1393147/chuong-196.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.