"Tuyệt không thể nào." Tô Long gầm lên thất thái: "Nhất định ngươi sử dụng dược vật bị cấm, ta phải kiếm tra triệt để ngươi."
Dược tề sư vẫn tuần thị trong đám đông, nghe vậy liền đến bên Diệp Phong, vẻ mặt hơi ngần ngừ. Trên mình gã không phản ứng với dược vật, muốn kiểm tra thêm thì phải trông chờ vào gã hợp tác.
Gã lạnh lùng liếc Tô Long, hừ lạnh coi thường đối phương. Nhưng gã không chịu để dược tề sư khám xét, ra vẻ không chịu hợp tác.
"Thế nào, ngươi dám dám cho kiểm tra?" Tô Long hỏi dần, biểu hiện của Diệp Phong càng khiến hắn cho rằng gã giở trò, nở nụ cười nanh ác đi tới, xem ra nếu gã không phối hợp thì hắn sẽ dùng sức.
"Đầu ngươi không sao chứ?" Diệp Phong lớn tiếng chế nhạo khiến chúng nhân cười thầm, mặt Tô Long sầm lại, nếu không có chủ khảo quan tại trường, hắn thật muốn đập chết tân sinh năm lần bảy lượt mạo phạm mình.
"Bao nhiêu học viên đều thi đỗ, ngươi không tra xét họ mà lại đi tra xét một người trượt. Có lý nào lại giở trò lại còn không qua được?" Lời Diệp Phong được phần lớn tán đồng.
Đích xác, mạo hiểm như thế chả lẽ lại không để giành lấy thành tích tốt? Hiện tại rõ ràng thành tích của gã không hợp cách, giở trò có ý nghĩa gì?
"Giờ thì mặc kệ ngươi có giở trò hay không, dám nhục mạ đạo sư, ta sẽ phạt ngươi thật nặng." Tô Long rực kim mang khắp người, không nói lại Diệp Phong thì hắn quyết định động thủ.
"Ngươi bới lông tìm vết." Diệp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nguyen-vo-ton/1393133/chuong-182.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.