Nếu ban nãy Diệp Phong chỉ ngầm đối chọi với Tô Long thì câu nói này khác nào trực tiếp hoài nghi hắn giở trò. Trong tình huống không có chứng cớ, coi như gã đã triệt để trở mặt với hắn.
Lẽ nào gã định đánh liều một phen? Nếu sau cùng vẫn chứng minh Tô Long trong sạch thì gã thảm rồi. Khán giả có người vui có người lo, Mộ Dung Tử Thanh khẽ nhíu mày.
"Y quá lỗ mãng. Y lại không biết Tô Long sử dụng phương pháp nào khống chế thành tích của học sinh, để hắn lui xa cũng vị tất hữu dụng."
"Lẽ nào y nhận ra gì đó?" Yến Ny nghi hoặc.
"Có mặt ngần ấy lão sư cũng không ai nhận ra sơ hở. Y được sao?" Mộ Dung Tử Thanh lẩm bẩm không xác định.
"Hảo! Hảo!" Tô Long không giận mà cười: "Ngươi nghi ngờ thì lão phu sẽ đáp ứng yêu cầu. Bất quá lão phu cũng có yêu cầu là nếu sau cùng kết quả chứng minh lão phu vô tội thì hắn sẽ do lão phu tùy ý xử trí."
"Khả dĩ!"
Tô Long phất tay áo lùi ra bảy, tám thước, sắc mặt càng lạnh. Một xú tiểu tử không thể nhận ra cách ta ảnh hưởng đến trắc thí thạch, tưởng bắt lùi xa là ta hết cách sao? Hừ, trò này ta đã biết trước, tuy xa thì hơi phí lực nhưng trong vòng mười thước thì vẫn khống chế được.
Chỉ cần chủ khảo quan không ở gần thì không ai phát giác ra. Xú tiểu tử, lần nay sa vào tay ta, ngươi sẽ muốn sống không được, muốn chết không xong.
Lần trắc thí quyết định thành bại bắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nguyen-vo-ton/1393134/chuong-183.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.