Thoáng cái đã qua hai mươi ngày. Kỳ thi tấn cấp năm thứ nhất sắp đến.
Trừ thi thoảng đến Vụ Ẩn sơn mạch thăm Tiểu Hôi, Diệp Phong hiếm khi rời túc xá để cường hóa kim nguyên khí hải mà gã biết là không đạt. Tuy tốc độ tăng trưởng rất nhanh nhưng chưa đạt đến trình độ võ đồ nhị giai, khiến gã hơi tiếc nuối.
"Hôm qua khí hải mới ngưng tụ hoàn tất, đạt đến võ đồ nhất giai, trong một ngày dù không ngưng không nghỉ cũng không thể tăng khí hải lên mức đỉnh của nhất giai." Gã từ từ thở ra một hơi nhíu mày lại.
"Ta tuy đắc tội với Tô Long nhưng hắn tất không ngờ khí hải của ta tăng nhanh như thế. Nhất định hắn cho rằng chỉ cần chấm nghiêm ngặt là sẽ dễ dàng gạt bỏ ta. Tiếc là nếu ta đạt đến võ đồ nhị giai, nhất định khiến hắn cả kinh." Gã lắc đầu tiếc nuối.
Thấy khán tấn cấp vô vọng, gã kéo chăn ngủ luôn. Việc gì đến sẽ đến, gã xưa nay không để tâm đến mấy việc vặt vãnh này. Có lẽ vì tu luyện quá vất vả, gã nhắm mắt là ngủ luôn đến sáng bảnh mắt hôm sau.
Kỳ thi năm đầu tiên không khiến ai chú ý. Nhưng lần này khán giả đông hơn hẳn.
Nhiều người vì thấy Diệp Phong tung quyền hạ gục học trưởng cao cấp nên rất hiếu kỳ xem tân sinh này có phải chỉ là một bình dân nguyên lực chỉ tứ giai? Họ không tin một luyện thể giả lại phát ra được sức mạnh như thế.
Hơn nữa ngoài trường thi còn có vẻ đẹp đặc biệt. Mộ Dung
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nguyen-vo-ton/1393132/chuong-181.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.