Phía trước Diệp Phong, hai bóng người chặn ở giữa đường.
"Cút!" Gã nhíu mày, Chấn thiên chùy vung lên, chuẩn bị hạ thủ.
"Thiếu gia! Cẩn thận." Một người nhanh chóng chặn trước mặt một người khác, mình rực lên lục mang, cương thương như độc xà thổ tín đâm vào yết hầu gã.
Không phải truy binh? Phản ứng của đối phương khiến gã ngẩn người. Bất quá đối phương xuất thủ độc ác, lăng lệ, không cho gã cả nghĩ, lách người như chớp, trọng chùy giáng mạnh xuống vai đối phương.
"Keng!" Đối thủ gạt mạnh trường thương, hất Chấn thiên chùy ra. Mộc nguyên lực hùng hậu khiến hổ khẩu gã hơi tê.
Thực lực khá lắm, cơ hồ không kém hơn A Qua. Gã thầm kinh hãi.
"Hả, sao tiểu tử này quen mắt thế?" Phía sau người dùng thương thò ra một cái đầu thanh niên, nghi hoặc hỏi.
"Thiếu gia, y không phải là Diệp Phong bị Tô Chiến Thiên treo thưởng sao!" Hai người này chính là Trương Bách Cường và người hầu vốn chuẩn bị đến Võ Dung học viện dự lễ tốt nghiệp. Người hầu tuy hình dáng nhăn nhở, tên là Tiểu Binh nhưng thực tế là thất giai võ sư, thực lực bất phàm, chuyên chức phụ trách bảo vệ an toàn cho Trương Bách Cường.
"Các ngươi cũng định tham gia vào náo nhiệt bắt ta?" Bàn tay nắm chùy xiết lại, đối thủ này khá khó chơi, nếu không dùng Tru Thần cung thì e không phải đối thủ của hắn.
"Không, không, đều là hiểu lầm." Mắt Trương Bách Cường sáng lên, như sắc lang thấy mỹ nữ, nhìn chằm chằm khiến Diệp Phong cảnh giác hẳn. Thanh niên này sao kỳ quái đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nguyen-vo-ton/1393110/chuong-159.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.