Trương Bách Cường đảo con ngươi, cao giọng hô: "Các huynh đệ dung binh, phần trưởng treo về Diệp Phong tuy hậu nhưng các vị nghĩ xem, có ngần này người thì khi luận công ban thưởng, các vị được bao nhiêu? Huyền cấp linh khí? Nhất định không có phần các vị. Ngũ phẩm võ kỹ, càng là xa vọng. Dù là tinh tệ thì phân đến phần các vị, e rằng không nổi mỗi người một đồng."
Những lời này khá có lý, những dung binh có mặt, nhất là những người chỉ đạt mức võ sĩ bắt đầu do dự. Vì mấy tinh tệ có đáng mạo hiểm thế không? Diệp Phong có thể giết cả cao giai võ sư cơ mà.
"Đừng nghe hắn nói nhăng. Trong bang của bọn ta sẽ luận công ban thưởng khác, phần thưởng trên bảng thì mọi dung binh đều có phần." Võ sư Lục Lâm bang vội biện giải, chúng vẫn cần lợi dụng các võ sư dung binh bởi phần lớn võ sư phe chúng phải cầm chân Trương Bách Cường và người hầu, nếu không có phe dung binh tiếp sức thì e rằng không cầm chân nổi Diệp Phong.
Gã nhìn Trương Bách Cường đầy kinh ngạc, cả hai không quen, vì sao y lại giúp mình? Lòng gã hơi ấm lên, dù đối phương mục đích gì, ít nhất cũng không phải ác ý, bất giác gã có hảo cảm với y.
Gã nhân lúc song phương lý luận, lại lấy mặt nạ sắt ra đeo lên. Chỉ là trong mặt nạ bôi đầy Cố hình đơn đã dung hóa, thoáng sau dung mạo gã biến hóa khác hẳn. Chỉ là không ai biết…
"Tinh tệ đã đành nhưng món huyền cấp linh khí và
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nguyen-vo-ton/1393111/chuong-160.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.