Một tiếng hét thảm vang lên, máu đỏ tươi theo lòng bàn tay Lăng Ngạo dần dính lên tay Tống Vĩnh Nhi.
Lăng Ngạo nhíu mày, tay dùng sức đánh mạnh vào sau ót của Đại tá giả, hắn ta liền hôn mê đi! Thấy bầu không khí đại sảnh ngày càng khẩn trương hơn, nhẹ giọng nói: “Tôi chỉ cần người trong tay còn sống, những người còn lại, không cần giữ lại.”
Nhánh phân đội này nguyện vượt qua biển lớn thay Bạch Ly Mạt làm loại chuyện này, chắc chắn là rất được anh ta tin cậy. Tương lai nếu hai nước khai chiến, chẳng lẽ còn phải giữ lại mạng của bọn họ, để họ đến giết hại người dân Ninh Quốc?
Thiện lương, từ ngữ tốt đẹp đến dường nào.
Nhưng chuyện làm mất lòng người kị nhất là bỏ dỡ giữa chừng!
Đầu óc Tống Vĩnh Nhi choáng váng, không kịp phản ứng lại ý của Lăng Ngạo, nhưng Lăng Ngạo đã áp đầu cô vào lòng anh.
Cô chỉ có thể thấy hoa văn chìm màu đen trên áo sơ mi màu bạc của anh, giống như là hình gân lá của hoa tường vi, tinh xảo ẩn giấu cao quý. Nhìn lên trên, chiếc cằm trắng của anh giống như điêu khắc, xúc cảm trơn bóng như ngọc, người đàn ông này, dù nhìn từ góc độ nào đều…Đẹp trai!
“Nằm úp xuống!”
“Cậu Nghê!”
Cũng chính nháy mắt này, Trần An đá một cú vào gối của binh lính đang chỉ súng vào anh ta, đầu súng bị lệch đi, anh ta nhân cơ hội ôm Nghê Chiến ngồi xuống!
Trần Tín trong giây phút này, túm được Hạ Thanh Ninh lôi cô ta lại!
Tống Vĩnh Nhi chỉ nghe thấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-la-nghien/1772201/chuong-335.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.