Tôi quyết định tặng Như Đình một phiên bản mô phòngcủa súng trường 79, thuận tiện nhắc cô ấy đây là thứ mà ông xã nhà cô ta thích.Yêu ai yêu cả đường đi, cô ta nhất định cũng sẽ thích. Quà sinh nhật đã giảiquyết xong, thứ tiếp theo phải giải quyết chính là trang phục. Tôi quyết địnhtrao toàn quyền việc này cho Vương Tiệp. Con bé đặc biệt có thẩm mỹ về thờitrang, thỉnh thoảng còn viết bài cho tạp chí thời trang, tôi tuyệt đối tintưởng con mắt của con bé. Chỉ trên dưới 500 tệ hơi làm khó con bé. Nhưng tôilấy cớ rằng “người phụ nữ khéo léo chân chính, không có gạo cũng có thể nấuthành cơm.”
Vấn đề khó giải quyết nhất chính là vấn đề bạn nhảy.Tôi suy nghĩ nửa ngày, lọc qua nam sinh lớp chúng tôi mấy lần, thậm chí tínhđến cả Mễ Diệp mặt bóng loáng, rồi Trần Sóc hôi nách, nhưng cũng không cách nàotìm được một người để vớt vát chút thể diện.
Xin sự giúp đỡ từ phía Chu Lỵ, Chu Lỵ phun ra một hơirất thẳng thắn “Tớ không phản đối cậu tham gia vở kịch của Như Đình kia, nhưngtớ cũng không ủng hộ cậu làm vậy. Tớ không quen mắt nhìn cô ta diễn trò, mộtđám diễn viên quần chúng các cậu còn phải múa phụ họa cho cô ta.”
Được lắm, gặp được một người thật trinh liệt…
Cuối cùng, tôi ra một quyết định làm toàn bộ ký túc xákhiếp sợ, đó chính là treo biển thông báo tuyển dụng công khai.
Lần đầu tiên tôi mở một tài khoản trên bbs cầu HỉThước, bắt đầu viết tin tức:
Bảnthân, một cô gái bé
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoc-sinh-toi-truong-bac-dai/2741689/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.