2
Dông bão thình lình ập đến.
Ngay lúc Vương Tử Chu sắp sửa bị nhấn chìm, cậu đứng dậy, trả lại mảnh giấy như không có chuyện gì xảy ra, kéo cô lên mặt nước. Cậu không nhìn nó lấy một cái.
Nhặt đồ đạc cá nhân của người khác đánh rơi và không tò mò về nó là một đức tính tốt.
Câu hỏi “đây là cái gì” có thể thỏa mãn trí tò mò nhưng nó rất vô duyên.
Vương Tướng quân thoát nạn, cất ngay chiến lược quân sự vào túi, vo thành một quả bóng nhăn nhúm, cố gắng trấn tĩnh trái tim đang loạn nhịp vì hoảng sợ.
Đồng hồ thông minh rung thông báo:
Vương Tử Chu lườm màn hình, nghĩ bụng: Mi đúng phiền luôn á.
Nhịp tim giảm xuống khoảng 110 nhịp/phút thì dừng lại, vì đang đi bộ nữa mà.
“Không cần Google Maps đâu, gần lắm.” Trần Ổ nhắc.
“À ừ.” Vương Tử Chu rầu rĩ đáp.
Dù vẫn đắm chìm trong cảm xúc “thoát nạn” nhưng cô cứ ngứa tay tua lại khoảnh khắc vừa rồi. Càng xem lại càng nghi ngại, phải đưa ra kết luận bằng được mới thôi. Cậu ấy có thấy không? Chắc là không, chữ nhỏ lắm, ai mà đọc trong khoảng thời gian ngắn như thế được.
Tuy lý trí phán đoán rằng hẳn cậu không đọc được nội dung bên trong đâu nhưng một giọng nói vẫn không ngừng khiêu khích cô:
Vương Tướng quân, biết đâu đấy.
Biết đâu đấy.
Vương Tướng quân trời sinh tính đa nghi, nghĩ vậy thôi đã mài răng ken két.
Tay tướng quân nắm chặt thành
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoc-sinh-ngheo-vuot-kho/3003540/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.