Cá nóc là sao?
Vừa nghĩ đến đây, Vương Tử Chu sực nhớ ra Weibo mà mình mò dậy đăng vào cái đêm tức anh ách không ngủ nổi ấy. Chuông báo động lập tức reo vang, cậu ấy follow lại mình ư? Xem Weibo của mình ư? Lúc nào thế?!
Quên chuyện đó đi, nghĩ xem bây giờ nên làm gì cái đã.
Chân trái chống dưới đất, chân phải trên bàn đạp, cả người nghiêng sang một bên, Vương Tử Chu quay đầu lại mà không sao nhìn rõ khuôn mặt tắm trong nắng chiều nhức nhối của cậu. Cô trả lời nhẹ tênh: “Để hôm khác, nay tớ chưa làm việc xong.”
Được đấy, trả lời thông minh đấy, tuyệt đối không quyết định ngay tại chỗ, phải về nhà suy nghĩ kĩ lưỡng chứ.
Cô thậm chí không chờ câu trả lời, nắm tay lái, co chân trái lên bàn đạp, lấy đà bằng chân phải rồi phóng đi như bay.
Đầu giờ chiều vắng lặng.
Phố xá quạnh hiu.
Người Kyoto đâu hết rồi?
Vương Tử Chu ngỡ như rơi vào một thế giới ảo. Để chặt đứt nguồn cơn của sự mơ hồ này, cô dừng ngay lại giữa đường, lấy điện thoại, mở Weibo và nhấp vào danh sách người theo dõi.
Vuốt xuống, gì đây, có follow lại người ta đâu.
Cô tìm vào Weibo của Trần Ổ mới nhận ra rằng số người mà cậu theo dõi là con số không tròn trĩnh.
Nói cách khác, cậu không để tâm đến bất kỳ ai.
Ngạo mạn chưa? Không ai có thể phá vỡ quy tắc không quan tâm của tôi.
Nhưng Vương Tử Chu lại thấy hài
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoc-sinh-ngheo-vuot-kho/3003541/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.