2
“Ừ.” Cậu đáp.
Vương Tử Chu thầm lặp lại chữ “ừ” ấy một lần, nếm trải cái cảm giác kỳ diệu chỉ có khi ta ngẫm lại điều xưa chuyện cũ. Ồ, ra người đó là cậu. Tớ cứ tưởng rình rập bấy lâu đủ để tớ hiểu rõ từng chân tơ kẽ tóc, đâu ngờ bàn tay giúp tớ nhặt giấy cạnh thùng rác là cậu.
Nếu lúc ấy tớ ngước lên và thấy cậu thì chuyện sẽ thế nào?
Chẳng thế nào cả.
Kỳ ngộ không ở giây phút ấy mà là lúc ta tương phùng.
Cái kỳ ngộ, cái tương phùng không phải vào buổi tối tớ gặp cậu ở Higashitake, không phải vào buổi chiều ta chuyện trò ở Shiru, không phải chập tối hẹn nhau trước bến xe buýt hay lúc ta dẫn nhau vào nhà hàng cá nóc. Mà là hiện tại.
Là khi lẩu canh cá nóc bốc hơi nghi ngút, cậu ngồi đối diện nói “ừ”, bạn nhân viên đi qua nhắc nhở, cậu mới thả cá vào nồi.
Là giây phút này.
Cho nên, mọi giả định chỉ là phù du.
Hơi nước ẩm thấp, tràn ngập trong không khí phụ họa cho tiếng mưa dông bên ngoài, lòng cô đan xen thứ cảm xúc mâu thuẫn giữa bình thản và hồ hởi, cuối cùng gom lại thành một câu “Trùng hợp thật.”
“Trùng hợp thật.” Cô nói thành lời.
“Ừ, trùng hợp.” Cậu đồng ý, nhắc, “Cá chín rồi đấy.”
Nếm thử cá nóc chín nóng hổi chấm đẫm nước sốt, cuối cùng quan điểm của Vương Tử Chu về cá nóc cũng thay đổi. Công nhận là tươi ngon. Salad, sashimi các kiểu đều không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoc-sinh-ngheo-vuot-kho/3003531/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.