1
Không hiểu sao lại tưởng cậu ấy muốn đèo mình.
Mơ đi, Vương Tử Chu nghĩ bụng, may chưa lỡ mồm thốt ra câu “ở Kyoto đi xe đạp không được chở thêm người khác”.
Nghĩ thì nghĩ vậy nhưng mắt vẫn ngó ra sau xe nhìn một lượt, y như rằng, làm gì có yên.
Xe cấp cứu “í o í o” vụt qua.
Thứ âm thanh thường gặp bất kể ngày đêm ấy như có ma lực kéo ta về thực tại. Nó đánh thức những tâm hồn đang chìm đắm trong múi giờ thứ 25 của riêng mình, nhắc nhở ta rằng vũ trụ vẫn xoay vần, rằng sự vật, sự việc ở thế giới này vẫn luôn tiếp diễn.
Một khi hoàn hồn, sự hiện diện của thực tại bỗng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.
Ngón chân thấy hơi âm ẩm, hình như giày thể thao đã bắt đầu ngấm nước. Tiệm sách bên trái bất thình lình kéo nửa tấm cửa cuốn xuống cái rầm. Mưa rơi tí tách, nhịp nhàng gõ lên tán ô. Sau lưng là một đôi người Nhật vừa đi vừa cười nói…
Một cơn mưa quá đỗi bình thường, nhưng lại rất khác thường.
Không được tự tại như khi ta tản bộ một mình, bởi còn bận để tâm đến ánh nhìn cạnh bên.
Thực ra cũng chẳng có ánh nhìn nào hết, tất cả chỉ là ảo giác ta tự vẽ nên thôi.
Hai người, một cầm ô, một dắt xe, cứ thế bước đi trong cơn mưa đêm mùa hạ đang dần ngớt hạt.
Thảng hoặc vang lên đôi ba tiếng sấm ầm ì rồi lại chìm nghỉm vào thinh không.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoc-sinh-ngheo-vuot-kho/3003529/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.