2
Vương Tử Chu chưa từng ghé qua Higashitake vào ban ngày nhưng cô có thể cảm nhận được sự khác biệt so với những lần tới đây vào buổi tối. Có lẽ nhờ ánh sáng tự nhiên chiếu vào nên cả toà nhà trông sáng sủa hẳn, hành lang dường như cũng rộng rãi phần nào, khiến ta khoan dung hơn với sự cũ kĩ, lộn xộn vốn có ở nơi đây. Trần Ổ dừng lại trước một cánh cửa.
Cửa bằng sắt, chạm khắc một khoảng ở giữa, gắn kính nhám, phía dưới còn có khe nhét thư; trên ván cửa chi chít những nét nguệch ngoạc và một tờ giấy ghi dòng chữ “ビラ不要不要” (không nhận tờ rơi) to đùng. Tay nắm cửa hình tròn, là kiểu khoá như có như không, ‘an toàn’ đến độ có thể dễ dàng cạy ra bằng một tấm thẻ.
Trần Ổ vặn tay nắm, đang định đẩy vào thì bên trong có người kéo ra.
Một anh chàng thân hình mập mạp, mặc áo phông đỏ xuất hiện trước mắt Vương Tử Chu.
Anh ta “á” lên một tiếng có vẻ hơi lố rồi nhìn chằm chằm Vương Tử Chu ra chiều sửng sốt lắm. Vương Tử Chu thấy anh chàng đeo ba lô chuẩn bị ra ngoài bèn lùi hẳn sang một bên nhường đường, anh ta hí hí cười nham nhở với Trần Ổ rồi di chuyển thân hình đồ sộ của mình ra khỏi phòng, chẳng buồn chào lấy một tiếng. Người đâu mà kì quặc, Vương Tử Chu nghĩ bụng.
“Vào đi”. Trần Ổ cất tiếng, mở toang cửa rồi dùng chân rê viên gạch ra chặn lại. Ngoài trời có gió, cửa sổ ký túc cũng đang mở, không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoc-sinh-ngheo-vuot-kho/3003527/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.