Tướng Vương em im re nên Tướng Vương anh được đà nói hươu nói vượn: “Ờ thì gặp nhau ở nhà ăn, đúng không?” Anh ta còn đánh mắt về phía Vương Tử Chu: “Ai đó còn ăn chùa parfait của anh nữa! Sao, ngon không?”
Há có người dám đổi trắng thay đen, ăn gian nói dối, hỗn loạn triều đình như thế!
Tướng Vương em tức tím người, một trăm tám mươi câu thành ngữ chửi bới tuôn ra trong đầu mà cuối cùng vẫn phải ngậm bồ hòn làm ngọt.
Vương Mạn Vân, hãy đợi đấy.
Chúng ta thanh toán sau.
Nghe Mạn Vân nói vậy, Trần Ổ gật gật đầu.
Hôn quân! Hôn quân gặp đúng nịnh thần/Nước non tang tóc muôn phần bi ai, thôi thì chúc các ngươi may mắn – Tướng Vương em nghĩ bụng.
Sau khi đủng đỉnh gọi món trên máy tính bảng như không có chuyện gì xảy ra, Tướng Vương anh nhác thấy đồ uống của bọn họ, một cốc đỏ, một cốc vàng: “Ồ, Hijikata Toshizo và Okita Soji, thế thì anh phải gọi Kondo Isami①?” Khựng lại: “Ơ sao không có Kondo Isami?! Thế thôi không uống nữa.” Đoạn, anh ta cố tình dịch ly rượu của họ sang cạnh nhau, tặc lưỡi: “Toshizo với Soji cơ à, mờ ám quá nhỉ?”
① Kondo Isami: Chỉ huy trưởng của Shinsengumi.
“Đấy là trong truyện đồng nhân thôi? Hiện thực thì khác, Toshizo và Soji chỉ có tình đồng chí!” Vương Tử Chu giành lại ly rượu, đấu tranh cho lẽ phải.
“Hỏi chấm, Toshizo còn bắt bệnh, bốc thuốc cho Soji cơ mà, quan tâm Soji như thế là chắc chắn có vấn đề!”
“Anh kỳ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoc-sinh-ngheo-vuot-kho/3003519/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.