2
Từ lúc Tưởng Kiếm Chiếu hỏi “Sao mày biết Đàm Duệ Minh”, Vương Tử Chu đã có thể khẳng định phần nào rằng Đàm Duệ Minh học cùng trường cấp ba với Trần Ổ, sau thì lên Bắc Kinh học đại học, ở đó, anh gặp người bạn đến từ Tây Bắc – Mạn Vân.
Nhưng cô vẫn cẩn thận xác nhận lại lần nữa, hỏi Tưởng Kiếm Chiếu: “Mày kể thêm về anh kia đi xem nào!”
Tưởng Kiếm Chiếu gửi một tin nhắn thoại dài ngoằng: “Đàm Duệ Minh á, học sinh cưng của cô Triệu chứ ai. Anh ấy đi thi Olympic đó mày, còn trong nhóm trâu bò được tuyển thẳng vào đại học nữa, giờ hình như đang học tiến sĩ ở Mỹ thì phải.”
Vương Tử Chu: Cô Triệu nào?
Tưởng Kiếm Chiếu: Mẹ Trần Ổ đó.
Vương Tử Chu: Đàm Duệ Minh là người thế nào hả mày?
Tưởng Kiếm Chiếu gửi một tin nhắn thoại khác: “Khá là low key, mờ nhạt. Nói thế nào nhỉ, bình thường học sinh giỏi thường đính kèm 5 tốt các kiểu nhưng Đàm Duệ Minh thì chỉ tập trung cho việc học thôi, mà thầy cô cũng chẳng dám để anh ấy phân tâm vào những chuyện khác. Tự nhiên mày hỏi người ta làm gì? Ai kể về anh ấy cho mày, Trần Ổ hả? Dạo này mày sao thế, thân với Trần Ổ quá vậy? Tao đánh hơi được mày có vấn đề!”
Vương Tử Chu: Tao không có vấn đề!
Tưởng Kiếm Chiếu: Mày có vấn đề! Mày giấu diếm bí mật gì! Hãy đợi đấy, mấy hôm nữa thôi, tao pack đồ đi Kyoto xong rồi!
Mới đó mà đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoc-sinh-ngheo-vuot-kho/3003521/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.