1
Bên ngoài cười nói rôm rả bao nhiêu thì bầu không khí trong này nặng nề bấy nhiêu.
May mà chazuke* và thịt xiên nướng gọi thêm đã được mang lên. Nhân viên quán vừa vén rèm, Mạn Vân đã ba chân bốn cẳng vùng khỏi tấm lưới mà Di Võng đang trùm lên gian phòng.
*Chazuke: Cơm chan nước trà.
Anh đón lấy bát chazuke, xuýt xoa: “Đói chết đi được.”
Vương Tử Chu hỏi: “Anh vừa làm ở nghĩa trang về à?”
Mạn Vân đáp: “Ừ, lúc anh vào em không ngửi thấy hương cỏ xanh thơm ngát hả?”
Nhắc tới nghĩa trang nào ai nhớ đến hương thơm cỏ cây hoa lá.
Đúng là dị.
Cậu ma nhà xí Húc Thiên Trúc trong “Công viên” luôn tạo cho Vương Tử Chu ấn tượng về một cậu chàng chỉ biết ăn chơi hưởng lạc, sống cho hiện tại, vui thú trước mắt. Thế nhưng, rõ ràng đằng sau dáng vẻ vô lo vô nghĩ ấy ẩn giấu những suy nghĩ thâm sâu, khó lường, hệt như một câu đố chưa có lời giải đáp. Tác giả đã viết đến tập 3 nhưng bí ẩn xung quanh nhân vật này vẫn chưa được hé lộ, điều đó khiến Vương Tử Chu tò mò không thôi.
Sự hiếu kỳ ấy soi chiếu sang nguyên mẫu nhân vật, khiến những chi tiết hư cấu vượt khỏi hàng rào giả tưởng, xông thẳng vào thế giới thực tại.
Trực giác của Vương Tử Chu rất nhạy bén, chỉ quan sát tác giả và nguyên mẫu nhân vật đang ngồi đối diện thôi là cô cũng có thể đánh hơi thấy mùi bất thường trong câu chuyện của mỗi người, giữa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoc-sinh-ngheo-vuot-kho/3003517/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.