🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

2



Đốt ngón tay chạm vào lòng bàn tay cậu.



Lạnh và khô hơn tưởng tượng.



Mà mình cứ tưởng tượng cái gì thế không biết? Vương Tử Chu sợ hãi rụt tay về, cắm đầu cắm cổ đi thẳng một mạch, y như đang chạy trốn. Cúi gằm mặt cái là thoăn thoắt bước chân. Trần Ổ bắt kịp cô, hai người băng qua bến xe, chim đậu thành đàn trên dây điện, líu lo ríu rít, thấy bóng người vừa lướt qua đã rào rào vỗ cánh bay đi.



Rào rào.



Ánh ban mai còn đang e ấp, đường phố đã thêm người qua lại nhưng vẫn yên tĩnh đến độ có thể nghe được cả tiếng hít thở khi mình đi nhanh. Trong khoang mũi ngập tràn mùi lá cây, mùi bùn đất, ẩm ướt, tươi mới – những mùi hương mà ta chắc chắn sẽ không bao giờ cảm nhận được vào ban ngày.



Chùa Ginkakuji nằm ở phía Đông Bắc, cách đó khoảng 3km, đi bộ chắc tầm 30 phút, giữa một thành phố bé nhỏ như Kyoto thì quãng đường này không xa cũng chẳng gần.



Sắp tới nơi, Trần Ổ bất chợt dừng bước: “Cậu ở đây đợi mình một lát.”



Vương Tử Chu đứng lại, quay đầu nhìn theo, thấy cậu đã ghé vào cửa hàng tiện lợi ở đầu đường. Vào đó làm gì nhỉ? Còn đang thắc mắc thì Trần Ổ đã đi ra, tay xách theo chiếc túi.



“Tí leo núi sẽ đói đấy.” Cậu cất lời.



Trong túi có cơm nắm, nước ép rau củ và nước lọc.



“Cậu muốn ăn luôn hay leo tới nơi rồi ăn?” Trần Ổ hỏi ý cô.



Thức trắng cả

Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoc-sinh-ngheo-vuot-kho/3003515/chuong-19.html

Chương trước
Chương sau
Nghe truyện Học Sinh Nghèo Vượt Khó
Chương 19: Biến chất
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.