Một sáng giữa hè, không điều hòa, không quạt điện, ngoài cửa sổ ve kêu ra rả ồn ã bao nhiêu thì trong phòng im lặng chết chóc bấy nhiêu.
Vương Tử Chu nghe thấy cả tiếng nuốt nước miếng của mình.
Như một con quỷ đói.
Quỷ đói đang chầu chực như hổ rình mồi thì con mồi bừng tỉnh.
Mới mở mắt thôi mà quỷ đói đã chùn bước, hoảng hồn ngồi phịch xuống đất.
Sàn nhà nhiệt liệt chào đón xương chậu. Vương Tử Chu đau tê tái, nhắm nghiền mắt, ôm đầu trong bất lực. Vương Tử Chu ơi là Vương Tử Chu, mày làm cái gì đấy? Khác gì một thằng bi3n thái rình trộm con nhà lành nhân lúc người ta đang ngủ say không?
Ừ thì… y chang. Vương em bi3n thái đang rầu rĩ chấp nhận sự thật này thì nghe tiếng vải cọ xát, rất nhỏ, có thể thấy phạm vi chuyển động không nhiều.
“Cậu có sao không?”
Tiếng gần như vọng xuống từ ngay trên đầu.
Vương Tử Chu vùi mặt vào đầu gối, hai tay khoanh lại trên đỉnh đầu như một cây nấm đang chuẩn bị bung dù.
“Cậu đứng dậy được không?”
Hành lang nhà mình hẹp quá.
Làm Vương Tử Chu cảm thấy giọng nói kia gần phát sợ.
Cô duỗi tay trái, ra hiệu rằng cứ để cô yên, ai ngờ cổ tay bị cậu cầm lấy.
Trao đổi nhiệt độ cơ thể kinh khủng quá.
Máu dưới da như muốn sôi sùng sục.
Lòng bàn tay cậu ôm lấy mặt trong cổ tay mình, trừ ngón cái và ngón trỏ, những ngón khác đều áp vào mu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoc-sinh-ngheo-vuot-kho/3003514/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.