01
Vương Tử Chu tính làm ngụm cà phê cho tỉnh ngay cái ý tưởng khùng điên trong đầu nhưng cà phê đã hết từ bao giờ. Cô ngượng ngùng nhấp một hớp không khí rồi đặt cốc xuống, hỏi: “Vậy giờ cậu…”
Trần Ổ đáp: “Đang trong giai đoạn phát tác.”
À, giai đoạn phát tác.
Vương Tử Chu từng đọc một đoạn miêu tả trong “Công viên”.
Rằng cơn đau đầu tựa một tên bạo chúa, không sao nịnh nọt lấy lòng, cũng chẳng thể vùng lên lật đổ, muốn sống yên ổn qua ngày phải xem tâm trạng của y. Thế nhưng, tính y hết sức thất thường, dù bạn có tỉ mỉ thận trọng đến đâu cũng sẽ bị y thình lình giáng cho một chưởng. Dẫu vậy, tên bạo chúa vẫn chưa hả dạ, kể từ đó, hôm nào y cũng mò đến tẩn bạn một trận. Y có thể khùng lên bất cứ lúc nào, không trưa thì tối, ngay cả đêm hôm khuya khoắt cũng đánh không nương tay, đánh đập đến khi đã ghiền mới tha cho bạn một thời gian.
Bạn như thoát khỏi gông cùm, giành lại tự do nhưng sự tự do ấy kéo dài bao lâu, có lẽ là một tháng, hai tháng, ba tháng… Nhân phẩm tốt có khi còn được một năm, hai năm… Thậm chí lâu hơn, bẵng đi một thời gian, đến khi chính bạn gần như đã quên mất sự tồn tại của tên bạo chúa ấy thì bỗng một sớm nọ, từ đâu giáng xuống một cái tát điếng người.
À, thì ra y vẫn nhớ mình.
Một vòng luẩn quẩn, chắc cũng phải bảy, tám năm, bạn đã rõ cái tính cái nết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoc-sinh-ngheo-vuot-kho/3003511/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.