02
Sau hôm ấy, Vương Tử Chu không sờ tới chiếc cốc chim giẻ cùi nữa, nó như đôi giày thuỷ tinh chỉ vừa chân Lọ Lem bị đánh rơi trên kệ bát nhà cô.
Chẳng ai lại vác một cái cốc đi khắp nơi tìm chủ đâu nhỉ?
“Nhìn coi đây có phải cốc mà nhà ngươi đánh rơi không? Cầm lên uống thử cho ta xem.”
Khùng thật, mỗi lần đi qua gian bếp, nhìn thấy nó là đầu Vương Tử Chu lại bật ra câu nói trên. Cô nghĩ, truyện Cô bé Lọ Lem kể ra cũng hơi lố, sao Hoàng Tử phải đi khắp nơi tìm Lọ Lem? Và sao Lọ Lem phải cưới Hoàng Tử? Ghét thật đấy!
Tình hình luận văn không mấy suôn sẻ, tài liệu cần đọc nhiều hơn dự tính, cô quyết định để thư thư ra làm song không trích thêm quỹ thời gian cho việc dịch “Công viên”. Cô là một dịch giả rất quy củ, đã xác định một ngày phải dịch bao nhiêu chữ thì sẽ dịch đúng bấy nhiêu, đã lên kế hoạch, chia giai đoạn là phải nghiêm túc chấp hành. Nếu hôm nay làm hết việc của ngày mai thì ngày mai biết làm gì?
Chút ít thời gian sót lại, Vương Tử Chu sẽ dành để giải đề trên app.
Thoạt tiên, làm Toán cũng đau đầu ra phết, bởi nhiều kiến thức cô chẳng nhớ mô tê gì, đến nỗi phải lên mạng tìm lại sách giáo khoa cấp ba để ôn bài. Nhưng một khi đã nhớ thì mấy đề toán kia sao làm khó được cô. Tốc độ giải đề ngày càng nhanh, nhìn “số lời giải” và những đánh giá năm sao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoc-sinh-ngheo-vuot-kho/3003509/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.