Hải Đường bị Hắc Sát giữ lại trói lại vào cây hoa lê trắng không thể chạy đâu cho thoát cả, tim nàng như đập loạn xạ, ánh mắt nhìn trừng trừng mũi tên đang cầm trong tay của Nguyên Ân.
“Tiểu thư đứng im đi, nếu cứ nhúc nhích sẽ bị bắn trúng đấy!”
Hắc Sát nói giọng nghiêm túc, quay mặt đi chỗ khác mỉm cười vì thấy biểu cảm mày nheo như con mèo của Hải Đường khiến ngài có chút buồn cười, nhưng đây cũng sự trừng phạt cho nàng vì dám lén lút vào trong cung cấm của hoàng thượng để trộm đồ.
Trên đầu Hải Đường đặt một quả táo đỏ để làm mục tiêu ngắm bắn của Nguyên Ân, chàng chưa làm gì thì nàng đã khóc ỉ ôi, nước mắt nước tèm nhem trong thấy tội, miệng không ngừng van xin:
“Bệ hạ ơi, mau tha cho tôi đi… thật sự tôi biết lỗi rồi mà… Đừng làm như vậy, lỡ như tôi chết rồi, thì linh hồn của tôi cũng vất vưởng ở đây bám lấy theo người để kéo người đi theo tôi đấy… huhu…”
“Ngươi nói gì, kéo ta đi theo? … Đã đến nước này ngươi còn nói như vậy được sao? Ngươi ăn gan hùm rồi đấy!”
Nguyên Ân gằn giọng nói, nét mặt lạnh lùng cùng với ánh mắt sắc như con chim ưng chuẩn bị sẵn sàng giương cung để bắn.
“Có gan hùm để ăn cũng đỡ đi! huhu… làm ơn tha cho tôi đi, tôi vẫn còn thanh xuân mà…”
Hải Đường cứ thế khóc sướt mướt nhưng chẳng có tác dụng gì, không thể làm lay chuyển được khối tảng băng Bắc cực kia. Giờ nàng cảm thấy cơ thể ớn lạnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoang-quy-phi-ky-duyen-truyen/140734/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.