“Bệ hạ, người không định ăn thử món này hay sao? Ngon lắm đấy ạ, bọn nô tài cũng đã ăn thử rồi, thật sự Hải Đường tiểu thư rất khéo tay, mọi người ở bếp ai cũng thích nàng ấy cả, với lại…”
“Im lặng, đừng nói nữa ta không muốn nghe. Ngươi ăn đi!”
Nguyên Ân cắt ngang lời của Bát công công khi nghe ngài nhắc đến cái tên Hải Đường, thật sự từ ngày gặp nàng ta toàn bị gặp phiền phức, đã vậy còn bị nàng ta sỉ nhục và bôi nhọ nữa.
“Với lại tiểu thư cũng hát rất đấy… Món này bệ hạ không ăn sẽ hối hận đấy, dù sao cũng là tấm lòng của…”
“Ta đã bảo ngươi im rồi mà!”
Nguyên Ân gằn giọng nói đầy phẫn nộ rồi quay người đi khỏi đây, có mỗi chỗ này yên bình cũng bị làm phiền.
Bát công công như im bật không dám lên tiếng chỉ biết đứng nhìn Nguyên Ân lặng lẽ bước đi và khuất dần sau trong rặng cây phúc bồn tử. Ngài nhìn bát tàu hủ khúc bạch trông ngon như vậy cũng không nỡ đem đi đổ, ngài ngồi phịch xuống ghế cầm lấy thìa ăn một cách ngon lành.
“Bệ hạ không ăn thì mình ăn!”
…
Hải Đường cùng Đằng Vân dạo bước đi về Tân Dã phố với vẻ mặt ỉu xìu như chiếc bánh bao chiều bị ế không bán được vậy. Hải Đường vừa đi vừa ngắt từng cánh hoa sen bỏ đi, khẽ thở dài tức tối.
“Này Hải Đường, cô vẫn còn tức giận chuyện vừa rồi sao?”
Đằng Vân nhìn Hải Đường hỏi.
“Ừ, vì chẳng trả thù được tên hoàng đế đó mà thôi mặc kệ đi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoang-quy-phi-ky-duyen-truyen/140733/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.