- Đây, tài liệu mày cần. - Quản lý thả xuống trước mặt tôi một tập giấy. Tôi cầm lên, không nhịn được liếc bà ấy một cái. - Quản lý, dù sao em cũng phải hỏi điều này. Nhưng bao giờ chị mới cho em xuất viện?
Quản lý đang uống nước, chỉ tay về phía cửa sổ, xong mới đáp.
- Bao giờ mày có thể đấm vỡ cái kính kia thì chị sẽ cho mày ra. Còn không, ngoan ngoãn tĩnh dưỡng cho chị. Mày bị xuống cân quá nhiều rồi, có xuất viện cũng không luyện tập được.
Cho nên, lúc tôi còn đang nằm trên giường bệnh, tay chuyền nước biển, ngày tiêm ba mũi, quản lý bà ấy đã nghĩ đến việc cho tôi quay lại phòng tập rồi. Chắc...chắc trong đầu đã nghỉ đủ mấy loại tra tấn tôi rồi cũng không biết chừng ấy.
Miệng tôi run rẩy, giật giật hồi lâu vẫn không nói được gì. Đành từ bỏ, cầm tài liệu tôi vừa nhờ chị tìm hai ngày trước lên đọc.
Quản lý thấy tôi im lặng rồi thì quay qua, sau đó thắc mắc.
- Mà mày điều tra con bé kia làm gì thế? Nhưng kể cũng lạ, chị cứ tưởng họ Hà hiếm lắm cơ, sao mày quen được nó thế? - Không chờ tôi trả lời, quản lý than. - Nhưng kể cũng tội con bé. Có quá khứ thế kia cơ mà. Bị bố dượng xâm hại, còn bị bạn thân gài bẫy chơi đểu, hỏng luôn cả đời con gái. Thật là...
- Đó là em gái em đấy. - Tôi bình tĩnh lật qua một trang giấy, đáp. - Chị không nhớ sao? Hà Khả Minh,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoan-menh/2767854/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.