- Mày tính đi đâu thế hả con kia?
Thấy tôi lục cục tìm quần áo, quản lý trợn mắt, bắt đầu có xu hướng cáu tiết lên. Tôi dừng động tác, mím môi quay lại cười nịnh chị.
- Em ra ngoài một tý ấy mà. Chỉ một lúc thôi, không lâu đâu.
- Đi đâu? Muốn mua gì nói chị mua cho...
- Không phải mua. - Tôi lắc đầu, nghĩ một lúc vẫn thú nhận. - Em cần gặp một người.
- Ai?
- Chìa khóa để kết thúc mọi bất hạnh.
Quản lý im lặng. Chị nhìn tôi, rất lâu, nhìn đến lúc khiến tôi không tự nhiên mới chịu lên tiếng.
- Chị cho mày một tiếng thôi đấy. Sau một tiếng mà chưa vác mặt về là coi chừng.
- Vâng! - Tôi đứng nghiêm kiểu quân đội, dõng dạc đáp lại.
- Còn nữa...
- Chị yên tâm. Em đang tìm cách để người khác không nhận ra mình, tuyệt đối không gây phiền phức cho chị!!
Quản lý gật đầu hai lòng, rời đi. Tôi thả lỏng người ra, bất giác thở dài.
Đúng vậy! Chìa khóa cho sự bất hạnh, tôi phải tìm nó. Nếu không, ngoài việc phá hủy ra, tôi chẳng nghĩ được con đường nào khác khá khẩm hơn.
...
Quán cafe MeiMei nằm ở con phố nhỏ, ít người qua. Quán không lớn, nhưng bài trí đẹp, lại yên tĩnh. Nhạc mở vừa phải, không quá to, lại chọn loại không lời nhẹ nhàng, rất thích hợp làm nơi trò chuyện hoặc trao đổi công việc.
Tôi ngồi ở nơi gần cửa sổ, khuất tận phía trong, vừa đảm bảo không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoan-menh/2767852/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.