Dương Đại Viễn đứng ở trước cổng, sắc mặt đầy lo lắng. Vừa thấy Kỷ Đào, hắn bước nhanh lên mấy bước, giơ tay định kéo nàng, miệng nói gấp gáp:
“Kỷ cô nương, cô nương mau qua xem giúp đi!”
Kỷ Đào khẽ nghiêng người tránh tay hắn, nhíu mày hỏi: “Đi thôi. Rốt cuộc là ngất thế nào?”
Dương Đại Viễn lúc này mới nhận ra hành động vừa rồi của mình có phần thất thố, vội nói: “Vừa tiễn xong khách, đang định về phòng thì nàng ấy bỗng ngất đi, sắc mặt hơi trắng.”
Lúc này Dương ma ma cũng đuổi theo ra ngoài, đưa tay lấy hòm t.h.u.ố.c trên người Kỷ Đào, cười nói: “Cô nương, ta đi cùng cô.”
Kỷ Đào gật đầu.
Dương Đại Viễn đã sốt ruột chờ ở phía trước, vẻ mặt lo âu thấy rõ.
Sân nhà họ Dương một mảnh bừa bộn.
Kỷ Đào được dẫn vào một gian phòng ngập tràn sắc đỏ, chỉ nhìn từ bên ngoài cũng đủ thấy hỉ khí nồng đậm.
Trên chiếc giường lớn trải đệm đỏ rực ấy, Phùng Uyển Phù đang nằm yên lặng, hai mắt khép c.h.ặ.t, sắc mặt hơi tái, thân mình nằm trên chăn gối tinh xảo, dung mạo vẫn rực rỡ động lòng người.
“Ngất bao lâu rồi?” Kỷ Đào bước lên phía trước, thuận miệng hỏi.
Dương Đại Thành ngồi bên giường, hai tay nắm c.h.ặ.t bàn tay thon trắng của Phùng Uyển Phù, nghe vậy vội nói: “Vừa mới thôi. Nàng ấy nói cảm thấy hơi khó chịu…”
Kỷ Đào gật đầu, đưa tay ra. Dương Đại Thành liền tự giác đặt bàn tay trắng muốt ấy vào tay nàng.
Trong phòng yên tĩnh đến lạ thường, chỉ nghe rõ từng nhịp hô hấp gấp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-thon-kho-ga/5297617/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.