Lâm Thiên Dược đưa mắt nhìn về phía cửa, nơi có bóng lưng người thiếu nữ đeo hòm t.h.u.ố.c, đứng ngược sáng, dáng người thẳng tắp. Từ chỗ hắn không nhìn thấy gương mặt nàng, nhưng hắn biết lúc này đôi mắt nàng hẳn rất sáng, như sao trên trời, hàng mày khẽ nhếch, màu mày đậm, mang theo vài phần anh khí.
“Không có. Ta đoán thôi.” Lâm Thiên Dược nói.
Kỷ Đào thở phào nhẹ nhõm. Nàng không muốn chuyện còn chưa đâu vào đâu đã truyền khắp nơi. Nghe nói Kỷ Duy đã sai người đi dò hỏi nhà họ Tiền, đợi người đó về báo lại tình hình, mới chính thức bàn chuyện hôn sự.
“Chắc cũng sắp rồi.” Kỷ Đào mỉm cười nói.
Nàng năm nay đã mười lăm, bình thường hôn sự của các cô nương mười sáu tuổi đã phải định xong rồi, lời này của nàng cũng không sai.
Lâm Thiên Dược khẽ siết c.h.ặ.t các ngón tay. Nhờ chút ánh sáng mờ nhạt còn sót lại của trời chiều, hắn liếc nhìn Điền thị đang hôn mê bất tỉnh trên giường, rồi lại quét mắt qua tấm chăn trên người bà, vá chằng vá đụp, cũ nát đến xót lòng. Khóe môi hắn khẽ cong lên, mang theo vài phần chua xót, cất giọng nói:
“Khi nào muội định thân, ta nhất định sẽ đến tận cửa chúc mừng.”
Kỷ Đào mỉm cười: “Chắc chắn sẽ không quên huynh đâu. Hai nhà ở gần thế này, huynh muốn không biết cũng khó.”
Lâm Thiên Dược trầm mặc.
Kỷ Đào đứng nơi cửa, chỉ cảm thấy quanh người hắn dường như càng thêm lạnh lẽo, tựa như cũng chẳng mấy vui vẻ. Nàng không muốn khiến hắn thêm khó xử, chỉ nói:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-thon-kho-ga/5297616/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.