Bà mối toàn phúc có phần sốt ruột. Dương Đại Viễn chắn ngang cửa, bà nhất thời cũng không ra ngoài được.
Đưa mắt nhìn người này lại nhìn người kia, cuối cùng vẫn là Dương Đại Viễn lên tiếng trước:
“Phù nhi, qua hôm nay, nàng sẽ là đại tẩu của ta. Nàng… có hối hận không?”
Một câu nói mà hàm ý lại quá nhiều, cũng đầy mơ hồ. Trong phòng đa phần đều là phụ nhân trong thôn, nghe vậy liền rì rầm bàn tán. Kỷ Đào đứng ở phía sau cùng, vẫn nghe rõ bọn họ xì xào rằng năm xưa giữa Phùng Uyển Phù và Dương Đại Viễn vốn chẳng hề đơn giản.
Giữa những tiếng nghị luận khe khẽ ấy, giọng nói dịu dàng của Phùng Uyển Phù vang lên từ dưới khăn voan:
“Năm ấy ta lưu lạc nhiều nơi, trôi dạt đến thôn Đào Nguyên, là Dương gia đã dốc hết sức trong nhà cứu giúp ta. Cả nhà các người đều là ân nhân của ta. Ta tự nguyện ở lại để báo đáp ân tình này. Nói ra cũng buồn cười, thật ra ta đã chán ghét những điều bẩn thỉu trong các đại gia tộc từ lâu. Cuộc sống ở Đào Nguyên thôn giản dị, hương thân lại chất phác, hơn nữa… Đại Thành ca đối với ta cũng một lòng một dạ, gả cho huynh ấy, ta không hối hận.”
“Phù nhi, nàng yên tâm, ta sẽ đối xử tốt với nàng cả đời.”
Dương Đại Thành không biết đã đứng ở cửa từ lúc nào, vẻ mặt cảm động, thâm tình nói.
Dương Đại Viễn đứng bên cạnh, sắc mặt nửa vui nửa buồn, nhưng chỉ trong chớp mắt đã thu lại, nghiêm giọng nói:
“Được, đây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-thon-kho-ga/5297615/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.