“Đây là Tiền thúc và Tiền thẩm.” Tiền thị bước tới, nắm tay Kỷ Đào giới thiệu từng người một. Kỷ Đào ngoan ngoãn chào hỏi, liền thấy nụ cười trên mặt mẫu thân Tiền Tiến càng thêm rạng rỡ: “Ừ, tốt lắm, tốt lắm.”
Tiền thị càng cười vui hơn, liếc nhìn Tiền Tiến bên cạnh mặt đã đỏ sậm lên, rồi nói: “Đào nhi, con dẫn A Tiến ra sân dạo một vòng đi, người lớn chúng ta còn có việc cần bàn.”
Tiền Tiến mặt càng đỏ hơn, nhưng động tác lại rất nhanh nhẹn, đã đứng dậy đi ra cửa.
Trong ánh mắt trêu chọc của mọi người, Kỷ Đào dẫn Tiền Tiến rời khỏi chính đường.
“Đào nhi muội muội…”
Kỷ Đào đi phía trước, bỗng nghe giọng nói hơi thô của Tiền Tiến vang lên sau lưng.
Nàng nghi hoặc quay đầu: “Có chuyện gì sao?”
Thật ra trong lòng nàng lúc này hoàn toàn không bình tĩnh. Hai đời chưa từng yêu đương, cũng chưa từng xem mắt, nàng thật sự không biết nên mở lời thế nào.
Tiền Tiến gãi gãi đầu, cười nói: “Đào nhi, sau này ta nhất định sẽ đối xử tốt với muội. Tốt như đối với mẫu thân ta vậy.”
Dáng vẻ hắn lúng túng, hiển nhiên là lời đã nén rất lâu mới nói ra. Kỷ Đào không nhịn được bật cười, hỏi lại: “Huynh đối với mẫu thân mình tốt lắm sao?”
Tiền Tiến nghiêm túc gật đầu: “Từ nhỏ mẫu thân ta đã dạy, phải biết hiếu thuận, phải biết nghe lời.”
“Nếu sau này thành thân, ta cũng sẽ nghe lời muội.” Hắn vội bổ sung.
Kỷ Đào đi đến chiếc bàn đá dưới gốc cây ngồi xuống, ra hiệu cho Tiền Tiến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-thon-kho-ga/5297618/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.