Kỷ Duy hừ nhẹ một tiếng, uống mấy ngụm cháo rồi đứng dậy rời đi. Trước khi đi còn buông nhẹ một câu mang chút vị chua, khẽ hòa tan trong sân.
“Không phải chỉ mình nàng biết thương con gái.”
Động tác thu dọn bát đũa trong tay Liễu thị chợt khựng lại, ngay sau đó khóe môi bà cong lên, nở một nụ cười ngọt ngào.
Kỷ Đào ra khỏi nhà, đi thẳng về phía thôn tây. Nhà của Phó đại phu nằm cách xa khu dân cư, xung quanh chỉ có mỗi nhà ông, nhưng con đường lên núi lại bắt buộc phải đi ngang qua đó.
Kỷ Đào đến gần, thấy sân vườn gọn gàng sạch sẽ, bên trong không có ai. Luống rau xanh mướt một màu, trên bàn đá phơi vài vị t.h.u.ố.c màu nâu sẫm.
Kỷ Đào gõ cửa, trong nhà rất nhanh vang lên tiếng bước chân. Phó đại phu bước ra với dáng đi vững vàng, thấy Kỷ Đào cũng không đổi sắc mặt, mở cổng viện rồi hỏi: “Sao? Thằng nhóc kia vẫn chưa tỉnh à?”
“Phó gia gia, không liên quan đến huynh ấy. Là con… con muốn bái sư ạ.” Kỷ Đào nghiêm túc nói.
Phó đại phu từ trên xuống dưới đ.á.n.h giá nàng. Một cô bé chừng mười tuổi, vóc dáng còn chưa phát triển, có phần gầy gò, nhưng đứng thẳng lưng, ánh mắt trong trẻo sáng sủa, ngũ quan tinh xảo, thấp thoáng đã thấy được dung mạo xinh đẹp sau này.
“Ta không nhận nữ đồ đệ.” Phó đại phu thản nhiên nói.
Nói xong liền định đóng cửa, Kỷ Đào vội ngăn lại, gấp gáp hỏi: “Phó gia gia coi thường nữ t.ử sao ạ?”
Động tác của Phó đại phu khựng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-thon-kho-ga/5297593/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.