Kỷ Đào gật đầu, trong lòng nhẹ nhõm. Đại phu nói chỉ cần Phó đại phu tỉnh lại thì sẽ không sao.
Phó đại phu nằm trên giường, vẻ mặt có phần suy sụp.
“Thầy t.h.u.ố.c… lại không tự chữa được cho mình.” Ông thở dài.
Chiều hôm đó, Kỷ Đào cùng Kỷ Duy đưa ông về lại thôn, trực tiếp đưa về nhà họ Kỷ.
Phó đại phu mới đầu cũng có chút kinh ngạc nhưng rồi cũng chấp nhận.
Sáng sớm ngày hôm sau, Kỷ Đào liền hành lễ bái sư, Phó đại phu cũng nhận chén trà của nàng, hoàn toàn không nhắc lại sự từ chối trước đó.
Trong lòng Kỷ Đào khẽ thở phào.
Bên này, vết thương của Phó đại phu gần lành, ông cứ nằng nặc đòi về nhà. Đúng lúc ấy, tiếng gõ cửa vang lên. Kỷ Đào ra mở cửa, vừa nhìn đã thấy trước mắt là một cỗ xe ngựa hoa lệ, hoàn toàn không hợp với sự mộc mạc của thôn Đào Nguyên.
Nàng vừa mở cửa, rèm xe liền được vén lên, lộ ra một thiếu nữ chừng mười ba tuổi.
Thiếu nữ đó đầu đầy trâm cài, món nào món nấy đều tinh xảo, vừa nhìn đã biết giá trị không nhỏ. Trong ánh mắt lộ rõ vẻ ghét bỏ, khi thấy Kỷ Đào liền từ trên xuống dưới đ.á.n.h giá nàng một lượt, không chút khách khí, cười nói: “Xin hỏi… có phải là Đào muội muội không?”
Kỷ Đào gật đầu, liếc nhìn khí độ toát ra từ thân cô gái kia. Ở thôn Đào Nguyên này, có thể bày ra dáng vẻ như vậy, chỉ có thể là vị đường tỷ nhà đại bá Kỷ Quân của nàng mà thôi.
Kỷ Quân và Kỷ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-thon-kho-ga/5297594/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.