Kỷ Đào thu dọn đống d.ư.ợ.c liệu trên bàn rồi đi thẳng về nhà.
Động tác dứt khoát ấy khiến Liễu thị hơi liếc nhìn thêm một cái, nhưng bà không tiện rời đi, cũng chẳng để ý nhiều. Một cô nương mười mấy tuổi, tò mò là chuyện thường, học y đâu phải việc đơn giản như vậy.
Kỷ Đào sắc t.h.u.ố.c xong liền bưng sang nhà đối diện. Lâm Thiên Dược vẫn chưa tỉnh, cũng không thấy mẹ hắn đâu, Liễu thị thỉnh thoảng lại liếc nhìn một cái.
Kỷ Đào thổi nhẹ cho t.h.u.ố.c nguội bớt, rồi chậm rãi đút cho hắn uống. Lâm Thiên Dược trong cơn hôn mê, ngay cả mày cũng không nhíu, cứ thế nuốt trọn bát t.h.u.ố.c.
Trong lòng Kỷ Đào khẽ chấn động. Vừa rồi nàng có nếm thử một chút, t.h.u.ố.c vừa đắng vừa khó ngửi, vậy mà Lâm Thiên Dược lại uống như nước lã. Nhìn vậy là biết, hắn rất muốn sống.
Khoảnh khắc ấy, Kỷ Đào thật sự nảy sinh ý định học y. Không chỉ vì suy nghĩ thầm kín trong lòng, mà bởi có những sinh mệnh, thật sự đáng để dốc lòng cứu chữa.
Thấy Lâm Thiên Dược đã uống t.h.u.ố.c, Liễu thị thúc giục: “Về thôi. Phó đại phu nói rồi, lát nữa nó sẽ tỉnh.”
Kỷ Đào bưng bát đứng dậy, vừa ra đến sân thì thấy mẹ của Lâm Thiên Dược đang chuẩn bị đẩy cửa bước vào.
Điền thị trạc hơn bốn mươi tuổi, gương mặt đầy vẻ khổ sở, da ngả vàng, rõ ràng là bị suy dinh dưỡng, thân hình cũng hơi còng xuống.
Vừa đẩy cửa ra đã thấy Kỷ Đào cầm bát định đi về, trong bát còn vương lại nước t.h.u.ố.c màu nâu sẫm, sắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-thon-kho-ga/5297592/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.