Phí Anh thực sự vẫn không thể hoàn toàn tin tưởng Diệp Châu nhưng mà lúc này cậu vẫn muốn hành động theo cảm xúc của mình hơn. Thay vì bắt hắn ủ ê chịu phạt thì cậu càng muốn được thân mật với hắn hơn nhiều. Lý do là vì cậu thực sự muốn vị trí của mình trong lòng Diệp Châu phải đặc biệt lớn, tốt nhất là để hắn cả đời đều không dứt ra được. Để cho Tô Duệ kia có muốn đối đầu với cậu còn phải đứng xa xa mà nhìn.
Hai người lăn lộn một vòng trên chiếc giường trong căn phòng nhỏ của Phí Anh. Mất cả một buổi âu yếm cậu mới phát hiện ra trên người hắn vậy mà có rất nhiều vết thương. Vết cũ, vết mới đều thi nhau sưng tấy như thể trong thời gian qua hắn thường xuyên bị người khác bạo hành vậy.
"Ai đánh anh đây? Là bác Lý sao?"
"Không có đâu, làm gì có ai đánh anh đâu"
"Vậy mấy vết này ở đâu ra? Anh đừng nói là anh mắt mù đi va vào tường đấy."
Diệp Châu thấy Phí Anh lo lắng cho mình mà xù lông lên thì vui vẻ không ít. Hắn lại có cảm giác vui vẻ trở lại rồi cho nên đem mặt cậu hôn khắp không chừa một chỗ nào.
"Em không tin thì thôi, nhưng mà em đừng có lo lắng vì anh rất ổn. Chỉ cần em đừng có quay lưng với anh thì cái gì cũng được cả."
"Anh ở sau lưng tôi mà mèo mả gà đồng thì tôi không chỉ quay lưng không đâu biết chưa. Tôi còn cho anh biết thế nào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-tan-tinh-dich-cu/2970176/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.