Mặc dù đã rất nhiều lần tự hứa với bản thân rằng sẽ không bao giờ để cơ thể này tổn thương thêm nữa nhưng Diệp Châu vẫn không làm được. Hắn vừa mới hồi phục lại tâm trạng vì Phí Anh đã tha thứ và nói muốn tin tưởng ở hắn. Nhưng sự việc lại đến mức này, hắn không nghĩ là cậu còn đủ kiên nhẫn để nghe hắn giải thích nữa. Cứ thế mà cảm xúc lại một lần nữa trượt dài xuống hố sâu tuyệt vọng.
Diệp Châu cũng lấy hết can đảm bước vào thư phòng của ba mình. Cảm giác sẵn sàng để ăn đòn nó thực sự không tốt một chút nào. Không thể phủ nhận được là hắn thực sự rất sợ phải ăn đòn bằng chiếc roi da đó. Bàn tay hắn run rẩy nắm tay nắm cửa mà không dám mở nó ra. Ở phía trong phòng ba Lý quát lớn khiến hắn giật mình, cuối cùng cũng không tránh được cũng phải đối mặt. Hắn vừa bước vào đã lật đật đi tới trước ba mình quỳ xuống chịu phạt.
"Đứng lên, tự mình chốt cửa vào. Hôm nay cho dù có là ông trời cũng không cứu được mày đâu."
Diệp Châu chậm chạp đứng lên chốt lại cửa sau đó quay về đúng vị trí ban nãy tiếp tục quỳ xuống.
"Ba nghe con nói, chuyện mà con không làm con nhất định không thể nhận được. Ba đã từng dạy con như thế nào thì con luôn làm theo lời ba như vậy. Con không có làm chuyện đồi bại đó với Tô Duệ. Cô ấy nói dối, con không tự nguyện, chúng con không có tự nguyện. Đứa bé đó không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-tan-tinh-dich-cu/2970174/chuong-58.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.