Gã không cách nào tin điều mình đã trông thấy, vốn đối phương chỉ là hạ tiện Kiếm Môn thôi, sao có thể dễ dàng phá thập cường võ đạo của mình được!
Lục Nguyên thổi thân kiếm, nói:
- Mặc kệ ngươi có tin hay không, dù sao ta nhất định lấy đầu ngươi.
Võ Sinh Đế Tử mặt quái dị hỏi:
- Ngươi dám giết ta?
Lục Nguyên biểu tình kỳ lạ hỏi lại:
- Tại sao ta không dám giết ngươi?
Võ Sinh Đế Tử biến sắc mặt, uy phong nổi lên:
- Ta chính là võ cổ văn minh Võ Sinh Đế Tử, không phải người bình thường, ngươi mà dám giết ta? Ngươi giết ta thì Kiếm Môn khó tránh khỏi họa diệt môn. Vốn chỉ có ta giết ngươi thôi, ta không giết được ngươi cũng đành thôi, không đến phiên ngươi giết ta, đây là thiên lý, đây chính là đạo lý.
Dường như gã hồi phục khỏi thảm bại, nói:
- Ngươi yên tâm, lần này không giết chết ngươi, mà ta sẽ cho ngươi thời gian tu hành năm năm, đến khi đó ta lại đến giết ngươi, xem coi lúc ấy có thể giết ngươi hay không. Nếu vẫn không giết được ngươi thì lại tha mạng ngươi sống năm năm.
Hay cho Võ Sinh Đế Tử vênh vao, giết người không thành còn không sợ bị giết ngược.
Không sai, bởi vì gã là người có thân phận.
Gã là Võ Sinh Đế Tử, là võ cổ văn minh đế tử.
Lục Nguyên thì sao, chỉ là Kiếm Môn ti tiện mà thôi.
Thân phận của hai người chênh lệch quá lớn.
Cho nên chỉ cho phép gã giết Lục Nguyên, không cho hắn giết lại gã.
Đây không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-son-tien-mon/1395940/chuong-753.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.