Nay pháp lực của gã không có tính áp đảo nữa, mới biết kiếm pháp của Lục Nguyên rốt cuộc đáng sợ bao nhiêu.
Pháp lực không chỗ nào không lọt, Võ Sinh Đế Tử không ngừng biến chiêu nhưng Lục Nguyên biến kiếm pháp càng nhanh.
Đến chiêu thứ tư thì...
Lục Nguyên quát dài:
- Triệt thủ!
Hùng bá đao của Võ Sinh Đế Tử rời khỏi tay, gã biến sắc mặt, có chuyện gì thế này?
Lúc trước Lục Nguyên nói dù đối diện một đạo võ học nào đều sẽ phá trong vòng năm chiêu, gã cảm thấy Lục Nguyên hoàn toàn nói khoác, bây giờ xem ra không phải là khoác lác.
Sao có thể chứ! Võ Sinh Đế Tử kinh sợ.
Thật ra chân chính đánh thì Lục Nguyên muốn thắng không dễ như thế.
Nhưng Võ Sinh Đế Tử mất nhiều hỗn độn, rớt xuống sơ kỳ hỗn động cảnh, đây là một điểm.
Võ Sinh Đế Tử bởi vì trước đó mất quá nhiều, ngay cả thiên phú kiếm đạo, nhiều hỗn độn đều mất nên tâm tình nóng nảy.
Vì vậy nên Lục Nguyên mới có thể trong bốn chiêu đã phá hùng bá đao pháp của Võ Sinh Đế Tử.
Bốn chiêu phá hùng bá đao của Võ Sinh Đế Tử xong Lục Nguyên lạnh nhạt nói:
- Thập cường võ đạo của ngươi chắc còn lại sáu đạo ta chưa tiếp xúc? Dùng hết đi, để ta xem cái ngươi gọi là thập cường võ đạo có bao nhiêu tác dụng, có một đạo nào đón được năm chiêu của ta mà bất bại không.
Lục Nguyên thật sự muốn xem thập cường võ đạo, dù sao dó là tuyệt học của chủ võ cổ văn minh sáng tạo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-son-tien-mon/1395939/chuong-752.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.