Pháp Nhất Đế Tử mang Lục Nguyên đi vào trong nhà tranh.
- Đây là bách chuyển thiên hồi vong ưu tửu, ngươi cũng uống đi?
Pháp Nhất Đế Tử giơ tay lên, quăng tới một bình rượu, lúc Pháp Tiêu Đế Tử đến đâymang theo không ít loại rượu này.
Lục Nguyên là người sảng khoái, đón lấy uống một hớp. Rượu vào bụng ban đầu là trăm chuyển ngàn hồi, nhưng lần hai thì thấy ưu sầu mất hết, đúng là mỹ tửu không tệ.
Lục Nguyên lại liên tục uống vài ngụm:
- Rượu ngon!
- Rượu đương nhiên là ngon rồi.
Pháp Nhất Đế Tử ngồi xuống, giơ tay lên:
- Ngồi đi.
Lục Nguyên gật đầu, học theo bộ dạng của Pháp Nhất Đế Tử, ngồi trên mặt đất.
Pháp Nhất Đế Tử tùy tiện hỏi:
- Phải rồi, hỏi ngươi một câu, tại sao lúc đó giết Võ Sinh Đế Tử, có phải là bởi vì tứ muội của ta?
- Không phải.
Lục Nguyên lắc đầu, nói:
- Đây là ta thói quen kẻ chĩa binh khí vào ta, muốn tiêu diệt ta, vậy ta nhất định sẽ giết chết kẻ đó, mặc kệ sau lưng hắn có thế lực lớn bao nhiêu, mặc kệ có hậu quả lớn thế nào, ta phải giết chết, đây là nguyên tắc của ta. Đây không phải là ghê gớm gì, cùng lắm thì lưu lạc thiên nhai, ai sợ ai, ta vốn định lập tức rút khỏi Kiếm Môn để tránh ảnh hưởng người trong Kiếm Môn.
Pháp Nhất Đế Tử hỏi:
- Mặc kệ thế lực đối thủ thế nào, chỉ cầu một kiếm vấn thiên, một kiếm chém ân cừu?
Lục Nguyên gật đầu, hớp ngụm rượu.
Pháp Nhất Đế Tử cười to
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-son-tien-mon/1395941/chuong-754.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.