Buổi tối sau khi ăn cơm ở nhà hàng vòng cung xong, Liễu Bội Bội lại dẫn hai người đi karaoke ca hát, chúc mừng Vương Thành trở thành mười thanh niên tiêu biểu, ba người đều chơi đùa coi như thỏa thích.
Lúc thời gian đã khuya, Vương Thành mới đưa Hà Hiểu Nghiên về nhà, hôm nay cô rất vui vẻ, còn uống một chút rượu, gương mặt xinh đẹp đỏ bừng, trông rất đẹp mắt.
Sau khi đi xuống từ trên xe, bước chân hơi lảo đảo, Vương Thành nhanh chóng theo sát giúp đỡ cô, mùi hương lan ngưng chi trên người Hà Hiểu Nghiên lập tức chui vào giữa mũi Vương Thành, rất say lòng người.
“Vương Thành, nếu không đêm nay ngủ lại nhà em đi? Ba mẹ em không ở nhà.” Gương mặt xinh đẹp của Hà Hiểu Nghiên ửng đỏ cúi đầu nói, không biết là vì nguyên nhân say rượu hay là vì việc gì khác.
“Chú dì không ở nhà sao?” Vương Thành rất khó hiểu sao ban đêm bọn họ không ở nhà, nhưng một cô gái như Hà Hiểu Nghiên nói với anh như vậy, khiến trong lòng Vương Thành ngứa ngáy một chút.
“Mẹ em phải tới công trường phía tây thành phố gác đêm, ba em không yên lòng cũng đi cùng, cho nên đêm này không trở về!” Hà Hiểu Nghiên cúi đầu nói.
“Ừ, đúng không?” Vương Thành chợt nhớ tới lúc sáng sướm, Hà Dương từng nói, dì đi tìm người trong bộ phận liên quan giải quyết chuyện đêm qua công trường đang thi công bị trộm vật liệu, xem ra đêm nay bọn họ muốn hành động, không biết có xảy ra chuyện hay không.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-ra-toi-lai-giau-den-vay/2882582/chuong-134.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.